Có phải Nhật Bản lấy đi cả thanh xuân của bạn ???

Có phải Nhật Bản lấy đi cả thanh xuân của bạn ???

Có phải Nhật Bản lấy đi cả thanh xuân của bạn ???
“NHẬT BẢN CHO TA NHIỀU THỨ, NHƯNG CŨNG LẤY MẤT CỦA TA NHIỀU THỨ”.

Cuộc sống mà, không ai cho ai tất cả, cũng không ai lấy hết tất cả của ai. Cuộc sống bên này vội vàng lắm.

=> Nhật Bản cho ta SỰ TRƯỞNG THÀNH
Ở Việt Nam ta được bên cạnh gia đình, bố mẹ, bạn bè, người thân, được vỗ về, được yêu thương, được chiều chuộng, nhưng ở Nhật thì ta phải tự lập hoàn toàn. Chẳng còn bữa cơm mẹ nấu, không còn những lời quan tâm của bố. Những lúc mệt mỏi không còn được bố mẹ yêu thương vỗ về. Mọi chi phí, mọi công việc ta đều phải tính toán 1 mình, tính sao cho đủ tiền ăn, đủ tiền nhà, đủ tiền tàu xe…. Dạy cho chúng ta biết ăn bữa này phải lo đến bữa sau. Sau mọi thất bại, lại ngồi nghỉ, nạp năng lượng rồi chiến đấu tiếp. Tích luỹ dần “kinh nghiệm” để làm bàn đạp vững chắc đến thành công. Sự trưởng thành nó mang nghĩa đúng hơn là khi “21 tuổi” không cần những bữa cơm từ tay mẹ nấu.

=> Nhật Bản cho ta SỰ CÔ ĐƠN!
Là những lúc đi làm lủi thủi một mình, là những buổi tan học vội vã chạy về ăn tạm cái gì rồi lại lại chạy đi làm cho kịp chuyến tàu vội, muộn giờ vào làm.
Là những lúc ngồi nghe lũ bạn tâm sự về gia đình nó ,là những lúc thấy bạn bè được bố mẹ gọi hỏi quan tâm ” ăn gì chưa con”, “hôm nay làm có mệt không con”.
Là khi gần tết bố mẹ lũ bạn nó gọi bảo ” năm nay bố mẹ ăn tết to lắm , có về không con?” … 
Cuộc sống xa nhà là vậy, đi đâu rồi cũng phải nhớ về nguồn cội, thèm cái cảm giác được sống trong 2 chữ gọi là “GIA ĐÌNH”.

=> Nhật Bản dạy ta BIẾT NÓI DỐI
Là những lúc điện thoại cho bố mẹ, chỉ dám để gần màn hình điện thoại cho bố mẹ an tâm mình vẫn béo tốt.
Là những lúc chụp lại những bữa ăn mà bạn bè nó đi quán gửi trêu mình ,rồi 
lại gửi cho bố mẹ là :” con ăn đầy đủ lắm ,bố mẹ an tâm nha” 
Là những hôm đi làm thâu đêm từ 6h tối đến 6h hôm sau nhưng vẫn bảo ” bố mẹ ngủ sớm đi, con ngủ mai còn đi học” 
Là những lúc ngủ quên trên tàu, ngủ quên không đi học, thiếu ngủ … thật sự là thiếu lắm. Nhưng vẫn bảo con ngày vẫn ngủ đủ 7-8 tiếng …😉

=> Nhật Bản cho ta NHỮNG NGÀY THÁNG ĐẦY ÁP LỰC
Đi Tây …ôi sao mà nghe sang chảnh thế. Là được đi ra nước ngoài” thoát khỏi cái ao làng “. Là những buổi đi làm kiếm bằng cả tháng lương người ở nhà. Mang trong người “2 tiếng Việt kiều” nhiều khi chỉ muốn trốn đi thật xa. Việt kiều thì Việt kiều, họ cũng phải ngày đêm đi làm, có những tháng được ngủ hơn 10 tiếng. Là những lúc nhận lương nhưng lại nghĩ đến tiền nhà, tiền học, tiền tàu xe …

=> Nhật Bản cho ta cả CẢM NHẬN
Việt Nam chậm rãi bao nhiêu thì Nhật Bản lại vội vã bấy nhiêu. Người Nhật họ “thèm” được làm, họ “thèm” được lao động vì thế ta cũng hay gặp những người đáng tuổi ông tuổi bà mình vẫn đang làm việc… Họ làm là vì trách nhiệm với công việc chứ không phải là việc ngồi không ăn lương.

Xã hội là vậy đấy , thử hỏi xem 24 tiếng bạn đã làm được cái gì? Bạn nên nhớ rằng xã hội đang càng ngày thay đổi mà bạn vẫn ngồi yên thì sớm muộn cũng “chết”. Đừng để cuộc đời bạn chết ở tuổi 25 mà đến 85 tuổi mới đem chôn.
Phải chăng đã đến lúc những con người tuổi trẻ chúng ta cần suy nghĩ lại những gì mình cần làm và không nên làm. Cha mẹ cho ta hình hài khôn lớn, hãy ra ngoài để xã hội dạy ta nên người. Hãy tự thoát ra khỏi vòng tay cha mẹ, ra ngoài bầu trời bao la bão táp kia ,để được “nếm vị đời”, được sống, được trải nghiệm, hãy để cuộc đời vùi dập mình, rồi lại vững vàng đứng lên.
Nhật Bản là thế, du học là thế ,đủ các gam màu ,hồng có ,đen có . Dù thế nào đi nữa thì thái độ trên con đường bạn chọn,mới quyết định được gam màu của cuộc đời bạn.

Là những tích luỹ kinh nghiệm để phục vụ cho bản thân, xây dựng nước nhà. Cuộc đời chỉ cho ta 0.1% cơ hội, bạn đã có được sự tin tưởng từ bố mẹ, sự động viên tận tình của mọi người bạn bè, vậy số phần % còn lại là những ngày tháng sau này thái độ và trách nhiệm của bạn sẽ là câu trả lời.

=> Nhật Bản LẤY ĐI CẢ THANH XUÂN
Là cả tuổi thanh xuân đi tìm kiếm tương lai ước mơ cho bản thân , là cả ngày chỉ có nghĩ đến đi học và làm. Là lấy đi mất tình yêu của tuổi thanh xuân ,cái tuổi yêu và được yêu đẹp nhất của đời người. 
Là mỗi khi gặp người khác người ta gọi mình là anh ,là chú. Mới chợt nhận ra mình đã già trước tuổi. Vội đi tìm kiếm ước mơ mà chợt quên rằng bản thân mình cũng đang cần được sự bù đắp.

Hãy cứ vững tâm mà đi đi, đừng sợ. Hãy tự vẽ cho mình một con đường đi, và chọn màu thích hợp nhất tự tay bạn tô màu vào cuộc đời bạn. Bạn nhớ rằng bạn khi bạn đang chơi, ngủ thì những người cạnh bạn họ đang nỗ lực ,cố gắng bỏ xa bạn.
Người Việt ở Nhật Bản 日本に在留しているベトナム人